Sunday, March 10, 2013

Ở nhà chủ nhật









Vào ngày chủ nhật, tất cả trẻ con ở nhà, chơi với nhau, bố mẹ có thời gian thảnh thơi ngồi cà phê một lúc, thế mà khi quay lại, mọi thứ tung tóe, nhà cửa ngổn ngang.
 Lại bắt tay vào thu dọn, sắp xếp để mai bắt đầu một tuần mới tất bật.


Và gái rượu của bố đã biết nhặt rau giúp mẹ!
xxx

Giảm cân (tiếp)

Tính đến hôm nay, sự giảm cân đã được 16 ngày, trong đó có 5 ngày quên uống nước bí. Trèo lên cân thì thấy mới giảm được 0.5kg, coi như chưa giảm cái gì. Tuy nhiên quần mặc thấy có rộng bụng hơn chút, chắc do sáng sáng đi bộ. Có lẽ mình nên hạn chế hơn nữa đồ ngọt, cà phê, đồ rán, xào... nhưng mấy đồ đó lại toàn nhưng thứ yêu thích, cắt giảm thấy sao mà khó thế. Chẳng biết đến bao giờ mới dành ra được 1 tiếng/ngày để tập thể dục, cho người nhanh nhẹn, đỡ xì trét.
Mình sẽ kiên trì tiếp tục việc giảm cân, hy vọng xuống được dưới 50kg mà ko ngất xỉu hay nhập viện, sẽ không khó đâu nhỉ, chỉ hơn 2kg nữa thôi mà.

Wednesday, February 20, 2013

Giảm cân

Từ trước đến nay, mình vẫn hâm mộ phương pháp tập luyện thể dục hàng ngày để giảm cân, giữ sức khỏe nhưng từ sau khi em Bông được hơn 1 tuổi, chị giúp việc tin cậy xin về, mình phải từ bỏ niềm đam mê hơn chục năm này. Từ bấy đến nay, cân nặng tuy có lúc tăng có lúc giảm, tăng thì nhiều hơn giảm nhưng mình cũng chưa hề làm gì để cải thiện tình hình.
Đợt vừa rồi thấy bạn thông báo đã thành công trong việc uống nước bí đao + dứa để giảm mỡ máu, giảm mỡ thừa nên mình cũng thử làm theo, hy vọng cũng đạt được kết quả như bạn.
Ngày bắt đầu: 20.02.2013
Cân nặng: 52.5kg
Lịch trình: 
- Sáng: Ăn sáng bình thường + cà phê, đi bộ 30 phút
- Trưa: Ăn trưa bình thường (1 bát cơm/ bữa)
- Chiều: trước khi ăn, uống 1 cốc nước ép bí đao+dứa, ăn 1 bát cơm
Hạn chế đồ ăn nhiều mỡ, đồ ngọt, uống nhiều nước.

Thử một lần xem mình có đủ kiên nhẫn như bạn mình không :D
 Thông tin sẽ được cập nhật 2 tuần/lần, mời các bạn đón xem :D
 

Tuesday, February 19, 2013

Slippers (P2)

Hóa ra là có rất nhiều Cám, mà Cám nào cũng tham lam lắm... 




....lại phải đáp ứng yêu cầu, nhất là các Cám tí tẹo.




Saturday, February 16, 2013

Slippers


Đầu năm bạn gửi cho đường link
http://zoomyummy.com/2011/01/21/how-to-make-simple-crochet-slippers/
gì chứ cái này thì mình làm được
Bạn thích màu gì nào?
 

 

Wednesday, February 13, 2013

Tết




Đây là Tết đầu tiên ở nhà mới. Mọi năm Tết nào cả nhà cũng về đây nhưng năm nay mới thực sự là lo một cái Tết của riêng mình. Kể ra chuẩn bị và mua sắm cũng có chút vui nhưng cũng không ít lo lắng và tranh cãi. 
Năm nay ở riêng nhưng vẫn nhớ những năm trước ở cùng mẹ nên không thể thiếu tắm nước mùi già ngày cuối năm, trẻ con hít hà, cả nhà sực một mùi Tết nồng ấm. Đêm giao thừa, trẻ con ríu rít rủ nhau đi xem bắn pháo hoa. Mặc dù năm nào pháo hoa cũng thế nhưng sao mỗi lần xem vẫn thấy náo nức và hồi hộp thế. 


Vì năm nay ở riêng nên mọi sự cũng có đôi chút khác, như bữa ăn sáng ngày mùng 1. Sáng dậy muộn, ăn tùy theo ý thích chứ không nhất thiết phải đầy đủ dinh dưỡng như những năm trước ở với mẹ.



Năm nay mình bị ốm từ trước Tết nên Tết chủ yếu là ở nhà, vì thế mà có một bạn cũng ở nhà theo. Bạn này chưa biết Tết là gì, chưa thấy thích quần áo đẹp xúng xính đi chơi, vẫn quan niệm mừng tuổi thì tiền là của mẹ, phong bì vàng đỏ mới là của mình nên mẹ ở đâu thì mình ở đó, mọi người đi chơi nhưng mình ở nhà với mẹ cũng chả sao. Thế là mấy ngày Tết hai mẹ con ôm nhau tình củm, ăn hạt dẻ cười, xem máy tính rồi chụp ảnh ọt linh tinh, yêu bạn bé thế!
Mùng 4 rồi, chắc cũng là hết Tết, mấy hôm nữa các bạn bé lại đi học, bố mẹ lại đi làm, mọi việc lại trở về quỹ đạo cũ, một năm qua đi nhường chỗ cho một năm mới đến với bao điều còn ở phía trước. Chúc mọi người năm mới vui vẻ và có nhiều thành công.
xoxo

Saturday, January 26, 2013

One week


Đã 1 tuần kể từ khi chuyển sang nơi ở mới. 
Thực ra cũng chả là mới vì mình đã chuyển đi chuyển lại lần này là lần thứ tư và lần này thì chắc là sẽ ở lại lâu (hy vọng thế!). Chuyển nhà, tất cả mọi việc đều thay đổi: phải dậy sớm và đi ngủ sớm, phải tự lo việc ăn uống cũng như đi chợ nấu cơm, rồi giặt quần áo, dọn dẹp nhà cửa....nói chung là phải tự làm. Đối với tất cả mọi người, việc này là bình thường nhưng với mình, một người chưa một ngày xa bố mẹ thì đây thật sự là sự thay đổi lớn. Nhưng mà, cũng đến lúc phải thay đổi, ai rồi cũng có lúc phải lớn lên.
Cảm ơn bố mẹ đã lo lắng và mọi người đã giúp đỡ động viên, mình đang cố gắng vẫy vùng và chắc chắn là: sẽ ko chìm đâu nhé!
xxx

Sunday, December 30, 2012

2012

Năm nay của mình trôi đi khá là suôn sẻ.

Cửa hàng vẫn cầm cự được và bước sang năm thứ 3 hoạt động mặc dù bị bạn Nghé bỏ rơi giữa đường vào quý 4. Bố mẹ đã bớt lo lắng về việc không biết con mình sẽ đi đâu về đâu còn bản thân thì thở phào nhẹ nhõm vì nếu làm ăn thất bát thì mình phải thực hiện lời hứa với bố mẹ là đi học cao học để quay trở về nghề cũ (mặc dù ở tuổi này điều đó gần như là không tưởng). Nhân đây cũng xin cảm ơn tất cả những người đã cộng tác và tin tưởng, giúp đỡ mình trong suốt thời gian qua.

Năm nay  đời sống gia đình có một biến cố lớn đó là tình yêu vĩ đại đã quay trở về sau bao năm ra đi tìm kiếm ý nghĩa cuộc đời. Việc tình yêu quay về một mặt làm cho hạnh phúc gia đình thêm trọn vẹn nhưng mặt khác cũng làm gia tăng những bất đồng trong các quyết định chung. Mình đã phải tốn một thời gian để làm quen và thích nghi với việc này và may mắn là cho đến giờ mọi việc vẫn ổn và người đưa ra quyết định chính vẫn .....là mình.

Bản thân mình năm nay không có thay đổi gì lớn trừ việc tóc dài đã thành tóc ngắn. Tuy nếp nhăn có nhiều hơn nhưng mình vẫn thấy đời vui phơi phới. Việc quyết định chuyển sang làm đồ handmade chứ không phải thí nghiệm khoa học làm mình nhận ra khả năng của bản thân, thấy mình cũng làm được việc gì có, hữu ích hơn. 

Thế là lại một năm nữa trôi qua, không thành công rực rỡ, không biến động bất ngờ nhưng mừng vì mình đã tìm ra con đường đi cho bản thân, vẫn kiên trì theo đuổi con đường ấy cho dù đầy những điều không thuận lợi xung quanh. Sang năm sau chắc là sẽ có nhiều thay đổi nhưng cho dù thay đổi thế nào mình cũng sẽ cố gắng đứng vững để cuối năm lại mỉm cười thế là một năm nữa lại qua. 

Chúc tất cả mọi người một năm mới vui vẻ và hạnh phúc.
xxx

Wednesday, November 14, 2012

Working...




Chỗ làm việc của mình sắp thành nơi chứa giẻ rách. 
Từ ngày hai chị em quyết định làm thử con voi đầu tiên đến giờ, không biết bao nhiêu con voi lớn bé đã ra đời. Từ những mảnh vải to làm thành voi to, những miếng vải vụn nhỏ hơn có hoa văn đẹp được giữ lại để làm những thứ nhỏ hơn, từ thân đến tai, không vứt đi thứ gì vì nghĩ sẽ có lúc nó thích hợp với cái gì đó.
Mỗi lần nghĩ ra một con gì mới, hai chị em lại quyết định làm thử, có con thành sản phẩm, cũng có con không qua nổi phần pattern. Nhưng mỗi lần lại có chi tiết nhỏ hơn và mẩu vải cần để làm lại nhỏ đi một chút.
Lần này quyết định làm con chó xúc xích, tai nó chỉ dài đến 7cm là cùng, thùng vải vụn đã đầy tướng đành phải trải qua cuộc thanh lọc để chỉ giữ lại những mẩu nào thật xuất sắc thế mà cũng chả vơi được bao nhiêu.
Không biết lần tới sẽ là con gì nữa, vì sức sáng tạo là vô biên, nhỉ? :)
xoxo

Wednesday, November 7, 2012

Tự kỷ


Chẳng hiểu sao dạo này thấy mệt mỏi thế. 
Cuộc sống xung quanh cứ chạy vù vù, kéo mình theo, lúc nào cũng thấy vội, thấy thiếu thời gian.
Bắt tay vào làm việc gì là thấy đầu óc rối ren, không biết bắt đầu từ đâu, các bước đi thế nào, việc gì đang làm thì cứ dang dở mãi, nếu may mắn xong được một việc thì lại thấy việc sau đang chờ ngay cạnh.
Thần kinh hình như là căng thẳng hơn nhưng không làm mình phát điên mà làm mình ì lại, chán nản chẳng muốn động tay chân, chuyện nho nhỏ thì có thể cáu ngay được nhưng chuyện to to lại cứ thế càng to thêm, chẳng muốn giải quyết.
Những việc không như ý cứ nối tiếp nhau, hy vọng vỡ tan như bong bóng xà phòng, niềm tin đặt vào những điều ngớ ngẩn sẽ chẳng bao giờ xảy ra.
Ước gì đầu óc như cái tủ nhiều ngăn kéo, mỗi ngăn chứa một thứ, gọn gàng, tuần tự, không băn khoăn, không nghĩ ngợi, hết ngăn này sẽ đến ngăn kia. Ước gì một sớm mai ngủ dậy, mọi quyết định được đưa ra dễ dàng, bước tiếp đi hay dừng ở lại, làm điều này hay làm điều khác, không cần phải đắn đo, chọn lựa. Và ước gì sẽ có lúc đọc lại những dòng này, cười khẩy và tự hỏi sao có lúc mình đã yếu mềm đến thế :(